Ngày cuối năm Sài Gòn se lạnh gió hanh hao trên từng mái phố những chiếc xe vội vã mang theo những bước chân gấp gáp bỗng thấy mọi thứ chòng chềnh chới với làm ta nhớ nồi bánh tét của má ngày tết và nhớ cả các bánh mứt của các chị rồi lại vội vã cho kịp thời khắc Lặng nhìn tờ lịch im lìm trên tường mà chẳng nở xé bỏ

Ngày cuối năm, Sài Gòn se lạnh, gió hanh hao trên từng mái phố, những chiếc xe vội vã mang theo những bước chân gấp gáp, bỗng thấy mọi thứ chòng chềnh chới với làm ta nhớ nồi bánh tét của má ngày tết và nhớ cả các bánh mứt của các chị rồi lại vội vã cho kịp thời khắc
Lặng nhìn tờ lịch im lìm trên tường mà chẳng nở xé bỏ. Sợ thời gian trôi, sợ cuốn đi điều cũ, sợ đón nhũng điều mới và vô vàn cảm xúc. Khi chiếc đồng hồ nhích dần từng tích tắc, khoảnh khắc kim giờ và kim phút chạm nhau trên một đường thẳng… Phố vụn vỡ . Tết năm nay ta chẳng vội.
Lắng nghe giọt cafe rơi tí tách chạm xuống đáy cốc, như phút giây viên gạch nối giữa năm cũ và năm mới. Bỗng nhận ra chẳng có gì vĩnh cửu. Tháng ngày rồi cũng qua đi chóng vánh, thanh xuân rồi cũng chảy trôi, khoảng cách sẽ làm phai mờ đi ký ức. Sẽ chẳng còn gì khi thời gian phủ bụi mờ tất cả, có bắt đầu Một năm trôi qua thật nhanh ko kịp để ta đón nhận những ngày vui ncũng chẳng kịp để ta quên đi những nỗi buồn vời vợi. Ưu tư nhiều hơn cho những điều dang dở, Gói ghém lại những gì đã cũ, khép lại giấc mơ ngày hôm qua, sẽ thôi nhớ về yêu thương đã ngủ yên 1 góc nào đó trong trái tim
P/S: Ngày cuối năm, tìm về những ký ức xa xưa giữa lòng phố xá. Sài Gòn đổi thay nhiều quá. Có nơi nào còn in dấu chân ta đã từng qua!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *