Ngày không em anh đã tìm đủ mọi cách để quên để xoa dịu nỗi đau nỗi nhớ trong lòng để biết nắng hôm nay vẫn đẹp

Ngày không em, anh đã tìm đủ mọi cách để quên, để xoa dịu nỗi đau, nỗi nhớ trong lòng, để biết nắng hôm nay vẫn đẹp. Thế nhưng, mọi cố gắng trở nên vô dụng, khi mà trái tim anh không chịu nghe theo lời lý trí đang cố gắng đổi thay.
Anh hụt hẫng, ngỡ ngàng trong những ngày không còn em. Ngoài trời mưa đã tạnh, chỉ còn trong lòng anh vẫn cứ mưa, từng cơn mưa trút vào lòng theo nỗi nhớ.
Em đã dạy anh cách nhớ một bàn tay đan chặt, em dạy cho anh cách nhớ một nụ cười…sao không dạy anh cách quên đi những điều đó. Tại sao em lại quên, sao em lại vội vã đến thế, để nỗi nhớ cứ mãi dõi theo anh trong những đêm dài tĩnh mịch.
Hóa ra, yêu thương có lẽ dễ dàng hơn lãng quên em nhỉ. Anh chỉ có thể khóc, khóc rồi anh lại thấy lòng mình vơi đi một chút, để nỗi nhớ vơi dần theo từng giọt nước mắt. Anh sẽ phải tự mình học cách quên em, sẽ thôi không còn viết tên em lên trái tim anh thêm nữa.
Có lẽ, anh cần có thời gian, thời gian sẽ làm mờ đi những vết thương lòng anh đang cố nén.
Em đã dạy anh cách yêu thương trọn vẹn một người, dạy anh cách sống hạnh phúc trọn vẹn từng ngày, nhưng em đã quên không dạy anh cách quên đi một người.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *