NỖI LÒNG Thơ Phạm Thanh Dương Ngồi buồn gieo mấy vần thơ Chao nghiêng theo gió mộng mơ thả hồn

NỖI LÒNG
Thơ: Phạm Thanh Dương
Ngồi buồn gieo mấy vần thơ
Chao nghiêng theo gió mộng mơ thả hồn
Nhớ ai môi ướt nụ hôn
Nhớ ai khắc khoải vùi chôn tình nồng.
Nhớ làn da trắng, má hồng
Hỏi người còn nhớ ta không tháng ngày
Ai làm lạnh trái tim gầy
Để tình rơi rụng, đong đầy tháng năm.
Đời ta như thể con tằm
Nhả tơ vàng óng toàn tâm dệt tình
Để rồi nhận lấy vào mình
Trái tim rách nát phù sinh lạc loài.
Bốn mùa vẫn nhớ thương hoài
Khắc sâu dòng chữ trọn đời không quên.

20 bình luận về “NỖI LÒNG Thơ Phạm Thanh Dương Ngồi buồn gieo mấy vần thơ Chao nghiêng theo gió mộng mơ thả hồn”

  1. Hì A ngồi như tổng thống nhỉ. Thơ hay nổi nhớ xen lẫn nổi buồn man mát… Em chúc A lúc nào cũng vui vẻ lạc quan yêu đời… Sống là phải vui vẻ. Để đời thêm ý nghĩa.. Hj

Trả lời Hồng Sơn Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *