Ôi vừa ngại vừa buồn cười Anh khách quen đến Anh ý mặc áo mưa đứng từ trong nhà ngó ra nên không nhận ra nhìn một lúc

Ôi vừa ngại vừa buồn cười. Anh khách quen đến. Anh ý mặc áo mưa, đứng từ trong nhà ngó ra nên không nhận ra, nhìn một lúc. Xong phát ngôn ngay một câu khiến anh choáng
– A em chào anh. Mưa thế mà cũng cho con đi à.
Nói xong mọi người cười ầm lên mà mình vẫn không hiểu. Bác mình nói nhỏ: ” con gì mà to thế kia”. Nhìn lại thì ????
Anh khách bảo:” vợ anh đấy”
– Ui em xin lỗi. Em thấy nhỏ nhỏ em tưởng bé nào. Em chào chị. ???
Anh khách bảo vợ :” lần sau ở nhà nhé không em lại tưởng là con”
?????????????????
1 phút tẽn tò…….
P/s: mưa gió mà khách cho em nhiều lộc lá quá.

Một bình luận về “Ôi vừa ngại vừa buồn cười Anh khách quen đến Anh ý mặc áo mưa đứng từ trong nhà ngó ra nên không nhận ra nhìn một lúc”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *