TRỞ GIÓ Trở gió rồi Anh có thấy không anh Bờ vai nhỏ Em lạnh lòng đêm vắng Bởi không anh bàn tay đơn tê cóng

TRỞ GIÓ
Trở gió rồi…
Anh có thấy không anh….?
Bờ vai nhỏ…
Em lạnh lòng đêm vắng
Bởi không anh bàn tay đơn tê cóng
Nỗi nhớ anh…em mong mỏi đợi chờ.
Một mình em…
Trong chủ nhật mơ hồ
Nơi quán nhỏ…
Viết lời thơ nồng cháy
Chưa bao giờ…em yêu anh là vậy
Dấu yêu à…tim chỉ thấy toàn….anh!
Chủ nhật này….
Trời đất thật trong xanh
Muốn kề bên…
bao ngọt lành chung bước
Cùng bên nhau trao hương nồng thắm được
Mãi trọn đời…em muốn thuộc…anh thôi!
Nhìn đi anh…
Cành lộc đã đâm trồi
Bông hoa nhỏ…
thăm tình đôi chan chứa
Bàn tay anh…nhuốm thắp lên ngọn lửa
Kết trái hồng muôn thuở vẫn nồng say.
Trở gió rồi…
Muốn bao bọc vòng tay
Của hơi ấm….
Mê say niềm hạnh phúc
Điều giản đơn…nhưng em mơ mỗi lúc
Ông xã à…cùng góp sức nhé anh!
PV: viết cho người tui yêu ?? ??

2 bình luận về “TRỞ GIÓ Trở gió rồi Anh có thấy không anh Bờ vai nhỏ Em lạnh lòng đêm vắng Bởi không anh bàn tay đơn tê cóng”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *